8 Sự Kiện Lịch Sử Dẫn Đến Chiến Tranh Thế Giới Thứ Nhất

bồi bổ - món ăn ngon Sản phụ khoa Nhi khoa nam giới khoa thẩm mỹ - sút cân phòng mạch online Ăn không bẩn sống khỏe
*

heckorea.com - Theo History, chủ nghĩa đế quốc, lòng từ bỏ hào dân tộc và liên minh thân các đất nước đều đóng góp một vai trò đặc biệt quan trọng trong việc tạo ra những căng thẳng rất có thể bùng phân phát thành chiến tranh.

Bạn đang xem: 8 sự kiện lịch sử dẫn đến chiến tranh thế giới thứ nhất


Chiến tranh trái đất thứ nhất, kéo dài từ năm 1914-1918, là trong số những cuộc tàn tiếp giáp kinh hoàng độc nhất mà thế giới từng bệnh kiến, với hơn 16 triệu quân nhân và người dân thiệt mạng.

Chiến tranh gắng giới đầu tiên làm thay đổi hoàn toàn bạn dạng đồ thiết yếu trị cố gắng giới, dẫn đến sự sụp đổ của những đế quốc như Áo-Hung, Ottoman với Nga, vốn sẽ tồn tại trong không ít thế kỷ và xuất hiện các tổ quốc mới gắng thế. Sau khoản thời gian Thế chiến thứ nhất kết thúc, triệu chứng hỗn loạn chủ yếu trị và dịch chuyển xã hội vẫn tiếp diễn, dẫn mang lại một cuộc xung đột toàn cầu khác, thậm chí còn còn béo và cực kỳ nghiêm trọng hơn vào 2 thập kỷ sau đó.

Sự kiện gây ra Thế chiến đầu tiên là vụ sát hại người thừa kế của đế quốc Áo-Hung, Archduke Franz Ferdinand, vào năm 1914. Mặc dù nhiên, những nhà sử học tập nói rằng, chiến tranh thế giới thứ nhất là đỉnh điểm của một chuỗi những sự kiện, kéo dài từ cuối trong năm 1800. Các sự kiện dẫn mang lại chiến tranh bao hàm rất nhiều thống kê giám sát và hành động sai lầm dẫn tới các hậu quả khó lường trước được.


Theo History, dưới đấy là 8 sự kiện lịch sử hào hùng dẫn đến Chiến tranh quả đât thứ nhất.



Binh sĩ Anh đã quan giáp trận địa tại Pháp. Rộng 70 triệu binh sĩ, vào đó, 60 triệu tại những nước châu Âu, vẫn được huy động cho vắt chiến sản phẩm công nghệ nhất. Ảnh: Daily Mail1. Hòa hợp Pháp-Nga (năm 1894)

Cả Nga với Pháp, thua kém cuộc trong chiến tranh Pháp-Phổ năm 1870-1871, đều lo sợ sức táo bạo đang trỗi dậy của Đức, vốn sẽ liên minh với Áo-Hungary và Italy. Vì vậy, 2 tổ quốc quyết định thích hợp lực để bảo đảm lẫn nhau. Đó là sự khởi đầu của Triple Entente (Đồng minh cha bên) trong nỗ lực chiến sản phẩm nhất.

“Theo xem xét của tôi, chính sự hợp sức của Đồng minh ba bên tham gia theo từng giai đoạn, đoàn kết Pháp-Nga năm 1894, kết hợp Anh-Pháp năm 1904 và Hiệp mong Anh-Nga năm 1907, thực sự củng cố khối hệ thống các thỏa thuận ngoại giao đã tạo ra nên các khối đối lập tạo ra chiến tranh vào năm 1914”, Richard S. Forgarty, Phó Giáo sư lịch sử tại Đại học tập Albany (Mỹ) giải thích. “Hệ thống liên minh đóng vai trò đặc trưng trong việc định hình trận chiến và thậm chí thúc đẩy cuộc chiến khi tạo thành kỳ vọng về sự ganh đua và đối đầu và cạnh tranh quốc tế”, ông Forgarty nói thêm.

2. Chính sách Hải quân thứ nhất của Đức (năm 1898)

Đạo lý lẽ này, được cỗ vũ bởi bộ trưởng Hải quân Đế quốc Đức, Đô đốc Alfred von Tirpitz, đã mở rộng đáng kể quy mô chiến hàm chiến đấu của Đức. Vào đó, Đô đốc Alfred von Tirpitz cam kết xây dựng một hải quân có khả năng cạnh tranh với thủy quân Hoàng gia Anh.

“Ông Tirpitz buộc Anh tham gia liên minh với Đức theo điều kiện của Đức”, Eugene Beiriger, Phó Giáo sư nghiên cứu về lịch sử, hòa bình, công lý cùng xung đột nhiên tại Đại học DePaul (Mỹ) mang đến biết. Trong những lúc đó, bạn Anh phản bội ứng bằng phương pháp đóng các tàu hơn và kết thúc chính sách “cô lập vinh quang” vào cuối trong thời hạn 1880 để thành lập liên minh cùng với Nhật Bản, Pháp và Nga.

“Luật thủy quân của Đức đã tạo ra những hậu quả không mong muốn muốn. Sau cùng họ đang xa lánh cả cơ quan chỉ đạo của chính phủ và công chúng của Anh trước chiến tranh”, ông Beiriger viết trong một email.

3. Chiến tranh Nga-Nhật (năm 1904-1905)

Sa hoàng Nicholas II mong có một cảng có thể chấp nhận được hải quân và tàu thương mại của ông tiếp cận tỉnh thái bình Dương. Nhật coi sự khiến hấn ngày càng tăng của Nga là một tai hại và vẫn phát hễ một cuộc tấn công bất ngờ vào chiến hàm của Sa hoàng Nicholas II tại Cảng Arthur. Trận chiến tranh, diễn ra cả trên biển và bên trên bộ, đã kết thúc với thành công thuộc về Nhật. Ông Beiriger chú ý rằng, trận đánh tranh đã giúp thay đổi cán cân quyền lực tối cao ở châu Âu.

Các đồng minh của Nga là Pháp và Anh, vốn là đồng minh với Nhật Bản, sẽ ký thỏa thuận hợp tác riêng vào thời điểm năm 1904 nhằm tránh bị hấp dẫn vào cuộc chiến. Sau đó, Pháp vẫn thuyết phục Nga tham gia liên minh cùng với Anh, đặt nền móng đến liên minh trong cố kỉnh chiến thứ nhất.

4. Áo-Hungary sáp nhập Bosnia với Herzegovina (năm 1908)

Theo một hiệp ước năm 1878, Áo-Hung đang kẻ thống trị Bosnia với Herzegovina, tuy vậy mặt kỹ thuật, họ vẫn là một trong những phần của đế chế Ottoman. Mặc dù nhiên, sau khi chính tủ Áo-Hung sáp nhập bờ cõi của họ, hành động này đang vấp đề nghị sự phản đối. Hai tỉnh có dân số chủ yếu ớt là fan Slav ước ao có non sông riêng của họ, trong những lúc người Slav ở sát Serbia có tham vọng chiếm đoạt các tỉnh.



Một đoàn tàu chở nô lệ rời nhà ga vào cuộc rủi ro thôn tính Bosnia năm 1908. Ảnh: Getty Images“Trong những đế chế nhiều sắc tộc, lòng trường đoản cú hào dân tộc đã liên quan sự bội phản kháng đối với những bạn thống trị. Căng thẳng tạo thêm ở vùng Balkan, nơi những người Slav chống lại sự kẻ thống trị của Áo-Hung”, Doran Cart, người phụ trách bảo tàng và Đài tưởng niệm cuộc chiến tranh Thế giới đầu tiên cho biết. Không tính ra, động thái này đã gửi Nga, nước trường đoản cú coi bản thân là người bảo đảm an toàn của Serbia, tiến tới một cuộc tuyên chiến đối đầu và cạnh tranh với đế quốc Áo-Hung.

5. Cuộc rủi ro khủng hoảng Ma-rốc thứ hai (năm 1911)

Pháp cùng Đức đã tấn công Ma-rốc trong vô số nhiều năm, nơi hoàng đế Kaiser Wilhelm II của Đức can thiệp vào việc gây áp lực với hợp lại thành Pháp-Anh. Trong Cuộc rủi ro Ma-rốc lần thứ nhất năm 1905, nhà vua Kaiser Wilhelm II đi thuyền mang đến Tangiers để bày tỏ sự ủng hộ đối với Quốc vương vãi Ma-rốc nhằm chống lại các công dụng của Pháp. Tuy nhiên, thay vày lùi cách trước cuộc xung đột, Anh lại cỗ vũ Pháp.



Tuần dương hạm nhỏ dại SMS Berlin nhằm mục đích củng rứa vị trí của quân Đức ngoài khơi Agadir, Ma-rốc vào tháng 7/1911. Ảnh: Getty ImagesTrong Cuộc rủi ro Ma-rốc sản phẩm hai vào thời điểm năm 1911, nước ngoài trưởng Đức Alfred von Kiderlen-Wächter sẽ gửi một tàu tuần dương thủy quân đến neo đậu trên một bến cảng trên bờ biển khơi Ma-rốc, để phản ứng với một cuộc nổi lên của cỗ lạc nhưng mà Đức mang lại rằng đang rất được Pháp hậu thuẫn với lý do giành lấy khu đất nước. Một lần nữa, Anh lại cỗ vũ Pháp. Cuối cùng, Đức buộc phải đồng ý công nhấn một chế độ bảo hộ của Pháp làm việc Ma-rốc. Hai cuộc rủi ro đã chuyển Anh với Pháp xích lại ngay gần nhau rộng và can dự một cuộc tuyên chiến đối đầu với Đức.

6. Italy xâm lược Libya (năm 1911)

Nhà nước Italy thời hiện nay đại, kể từ năm 1861, “phần lớn bị gạt ra khỏi cuộc giành giật đã xây dừng Anh, Pháp và những cường quốc khác thành những đế chế trên toàn vậy giới”, Phó giáo sư Forgarty giải thích.



Chính đậy Italy tuyên chiến cùng với Thổ Nhĩ Kỳ vào khoảng thời gian 1911 vì chưng nước này tự chối có thể chấp nhận được Italy chiếm phần đóng quân sự chiến lược ở Tripoli. Quân đội Italy đổ bộ sau trận pháo kích ngơi nghỉ Benghazi. Ảnh: Getty ImagesChính phủ Italy đang nhắm mục tiêu vào Libya, một non sông Bắc Phi không bị một cường quốc Tây Âu nào tuyên tía chủ quyền, và quyết định lấy nó từ bỏ đế chế Ottoman. Cuộc chiến tranh Italy-Thổ Nhĩ Kỳ kết thúc bằng một hiệp cầu hòa bình, cơ mà quân đội Ottoman đang rời Libya và đến Italy có tác dụng ​​thuộc địa. Đây là cuộc xung hốt nhiên quân sự đầu tiên có ném bom bên trên không, nhưng chân thành và ý nghĩa thực sự là nhằm phơi bày sự lung lay của đế chế Ottoman và sự kiểm soát lỏng lẻo so với các cương vực hải ngoại. Đó là trong những yếu tố dẫn đến rứa chiến sản phẩm công nghệ nhất, mà ông Forgarty cho rằng “cuộc chiến của các đế chế, một số đang không ngừng mở rộng hoặc tìm biện pháp bành trướng, một số muốn giữ lại lấy gần như gì bọn họ có, một vài khác không muốn mất số đông gì họ đã để lại”.

7. Các trận chiến tranh Balkan (năm 1912-1913)

Serbia, Bulgaria, Montenegro với Hy Lạp, những giang sơn đã bóc khỏi đế chế Ottoman một trong những năm 1800, đã thành lập một liên minh hotline là Liên đoàn Balkan. Liên hiệp này do Nga hậu thuẫn nhằm mục đích lấy đi nhiều hơn nữa nữa lãnh thổ còn lại của Thổ Nhĩ Kỳ ở Balkan.

Trong chiến tranh Balkan lần đầu tiên năm 1912, Serbia, Hy Lạp và Montenegro vẫn đánh bại các lực lượng Ottoman, với buộc họ phải gật đầu với một hiệp nghị đình chiến. Tuy nhiên, Liên đoàn Balkan nhanh lẹ tan rã, và trong chiến tranh Balkan lần đồ vật hai, Bulgaria đã đánh nhau với Hy Lạp cùng Serbia trên Macedonia, mặt khác đế quốc Ottoman và Romania cũng lao vào trận đánh chống lại Bulgaria.


Binh quân nhân trên chiến trường trong cuộc chiến tranh Balkan. Ảnh: Getty ImagesCuối cùng Bulgaria đã trở nên đánh bại. Các trận đánh tranh Balkan khiến khu vực này càng trở nên bất ổn hơn. Trong vòng trống quyền lực tối cao do đế quốc Ottoman nhằm lại, mệt mỏi ngày càng ngày càng tăng giữa Serbia với Áo-Hung. Điều này đã khiến cho đế quốc Áo-Hung và đồng minh của họ, Đức, đưa ra quyết định rằng một trận chiến với Serbia là quan trọng vào 1 thời điểm làm sao đó nhằm củng chũm vị rứa của Áo-Hung. “Nhiều công ty sử học tập coi các trận đánh tranh Balkan là sự mở màn thực sự của Chiến tranh trái đất thứ nhất”, Phó giáo sư Forgarty nói.

8. Vụ ám sát Thái tử Archduke Franz Ferdinand của Áo (năm 1914)

Archduke Franz Ferdinand, tín đồ thừa kế ngai quà Áo-Hung, đang đi đến Sarajevo để soát sổ quân đội đóng ở Bosnia và Herzegovina. Thái tử Ferdinand và vợ Sophie bị phun chết vào xe hơi.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Giảm Dung Lượng Hệ Thống Iphone Nhanh Và Đơn Giản

“Vụ giết hại làm khá nổi bật chủ nghĩa dân tộc bản địa đang kéo đế quốc Áo-Hung phân tách rẽ”, ông Forgarty nói.