Truyện Bạch Tuyết Và 7 Chú Lùn

cô gái Bạch Tuyết và bảy chú lùn là một câu truyện cổ tích Grimm kể nàng công chúa Bạch Tuyết xinh đẹp gặp được bảy chú lùn giỏi bụng và quá trình chiến đấu với mụ Hoàng hậu độc ác tìm được hoàng tử cùng hạnh phúc.

Nàng Bạch Tuyết với bảy chú lùn mang tên tiếng Anh là Snow White và the Seven Dwarfs, là 1 câu truyện cổ tích được nhắc bởi anh em nhà Grimm, bột đôi sưu tập truyện cổ lừng danh người Đức với truyện được thu thập, xuất phiên bản đầu núm kỷ XIX. Phiên bản dịch sang tiếng Anh trước tiên vào khoảng tầm năm 1820. Câu truyện cổ tích thiếu phụ Bạch Tuyết với bảy chú lùn hiện được dịch ra khoảng hơn 20 thứ giờ đồng hồ trên thế giới và được không hề ít bạn nhỏ tuổi yêu thích.

Bạn đang xem: Truyện bạch tuyết và 7 chú lùn



*

Truyện cổ tích thiếu nữ Bạch Tuyết với bảy chú lùn (Ảnh minh họa)

Truyện phụ nữ Bạch Tuyết cùng bảy chú lùn

Ngày xửa, ngày xưa, ở một vương quốc nọ, lúc hoa tuyết tựa như các lông chim trắng bé dại bay khắp thai trời, tất cả một bà phi tần đang ngồi may vá kề bên khung cửa ngõ sổ. Khung cửa sổ được thiết kế bằng gỗ mun black nhánh. Hoàng hậu đang may vá, mê mải ngắm những bông tuyết trắng muốt buộc phải bị kim đưa vào ngón tay. Trường đoản cú ngón tay tan ra 3 giọt huyết đỏ rơi xuống nền tuyết white phau. Bà xã nhìn màu máu đỏ rất nổi bật giữa nền tuyết trắng, bà thì thầm ước:

- Ước gì ta tất cả một đứa con gái, domain authority trắng như tuyết, môi đỏ như máu với tóc đen như gỗ mun khung hành lang cửa số này.

Một thời gian sau đó, phi tần hạ sinh được một nàng tiểu thư nhỏ, da trắng như tuyết, môi đỏ như máu cùng tóc black nhánh như mộc mun. Bà để tên con là Bạch Tuyết.

Không may, khi Bạch Tuyết vừa ra đời thì thê thiếp lâm bệnh trở nặng rồi qua đời. Sau một năm để tang vợ, đức vua cưới một người bà xã khác nhằm về âu yếm cho Bạch Tuyết. Thê thiếp mới xinh đẹp tuy thế lại hết sức kiêu căng, kiêu căng và tất cả tính đố kỵ. Bà ta không muốn có ai đẹp hơn mình. Bà ta bao gồm một chiếc gương thần và mỗi một khi soi gương bà ta đông đảo hỏi:


Gương kia ngự ở trên tường,

Thế gian ai đẹp mắt được dường như ta?

Gương thần đáp lại:

Muôn tâu hoàng hậu, bà là người đẹp nhất trần ạ.

Hoàng hậu vô cùng bằng lòng vì bà ta biết gương nói thật.

Thời gian trôi đi, Bạch Tuyết càng phệ càng xinh đẹp. Khi Bạch Tuyết lên 7 tuổi, thiếu nữ đẹp như nắng và nóng sớm sớm mai và đẹp hơn cả Hoàng hậu.

Một hôm, hậu phi hỏi gương thần:

Gương kia ngự nghỉ ngơi trên tường,

Nước ta ai rất đẹp được bên cạnh đó ta?

Gương thần lần này đáp:

Xưa kia bà đẹp tuyệt vời nhất trần,

Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần rất đẹp hơn.

Hoàng hậu nghe nói thì giật mình, lòng ghen tuông tức khiến cho bà ta tái mặt đi. Cũng tính từ lúc đó trở đi, mỗi lúc thấy Bạch Tuyết bà ta lại cực kỳ tức giận. Bà ta càng ngày càng ghét cô bé. Một ngày nọ, mụ mang đến gọi fan thợ săn đến và nói:

- Ngươi hãy với con bé nhỏ Bạch Tuyết vào vào rừng sâu, ta không muốn nhìn mặt nó nữa. Ngươi hãy giết mổ nó đi, với tim gan nó về cho ta để triển khai bằng chứng.

Người thợ săn vâng lệnh với dẫn Bạch Tuyết vào rừng sâu. Khi người thợ săn rút dao chuẩn bị đâm cô bé, thì Bạch Tuyết liền khóc lóc cầu xin:

- bác ơi, xin bác bỏ đừng giết mổ cháu, cháu xin ở lại vào rừng sâu ko trở về thành tháp nữa.

Thấy cô nhỏ nhắn vừa cute lại còn nhỏ, chưng thợ săn thương hại bảo:

- Tội nghiệp, thôi cháu đi đi.

Bác thợ săn thả Bạch Tuyết đi và nghĩ bụng "Rồi thú dữ cũng đến ăn thịt nó mất”. Nhưng chưng thấy dường như cất được một gánh nặng trong tâm vì chưa phải giết người.

Đúng thời điểm đó gồm một con lợn rừng chạy qua, bác bỏ đâm bị tiêu diệt và mổ mang tim, gan đem đến làm bằng chứng cho mụ vợ độc ác. Mụ Hoàng hậu tàn ác sai phòng bếp xào tim gan cho mụ ăn, mụ tin rằng ăn tim gan của Bạch Tuyết sẽ khiến cho mụ trở phải xinh đẹp nhất hơn.

Về phần Bạch Tuyết, một mình cô nhỏ xíu lủi thủi vào rừng sâu. Bạch Tuyết sợ hãi hãi, cô cứ cắn đầu chạy, giẫm nên gai cùng đá nhọn, tan cả ngày tiết chân. Thú dữ lượn quanh cô, cơ mà không đụng chạm đến cô. Cô đi mỏi cả chân, chập tối, thấy một chiếc nhà nhỏ, ngay tức thì vào để nghỉ.

Trong nhà, đồ vật gi cũng nhỏ bé tí tuy nhiên vô thuộc sạch đẹp. Giữa nhà bao gồm một bộ bàn trải khăn white tinh, trên bàn bày bảy loại đĩa nhỏ dại xinh xinh, từng đĩa bao gồm một thìa con, một dao con, một nĩa cùng cạnh đó là một ly cũng nho nhỏ dại xinh xinh xắn như thế. Sát phía 2 bên tường kê bảy dòng giường nhỏ nối tiếp nhau, giường nào thì cũng phủ khăn trắng như tuyết.

Đang đói và khát, Bạch Tuyết ăn uống ở mỗi đĩa một ít rau, ít bánh cùng uống ở mỗi ly một hớp rượu vang, do cô không muốn để một ai nên mất phần. Xuyên ngày chạy trốn trong rừng, tiếng cô đang thấm mệt hy vọng đặt bản thân xuống giường nghỉ nhưng nệm lại không vừa, mẫu thì dài quá, cái dị thường ngắn quá. Thiết bị đến cái thứ bảy mới thấy vừa, Bạch Tuyết nằm và ngủ thiếp đi.

Khi trời về tối mịt, những người chủ của ngôi nhà bé dại bé trở về, sẽ là bảy chú lùn thường ngày tìm hiểu quặng sắt ở trong núi. Bọn họ thắp bảy ngọn đèn xinh xinh, với khi đèn lan sáng khắp căn nhà, họ cảm thấy trong khi có ai đã vào nhà, bởi mọi vật dụng không còn giữ nguyên như khi họ rời căn nhà đi làm nữa.

Chú lùn đầu tiên nói:

- ai đó đã ngồi lên ghế đáng yêu của tôi?

Chú lùn sản phẩm công nghệ hai nói:

- ai đó đã ăn sinh hoạt đĩa nho nhỏ dại của tôi?

Chú lùn máy 3 nói:

- ai đã ăn bánh của tôi?

Chú lùn thứ bốn nói:

- ai đã nếm rau nghỉ ngơi đĩa của tôi?

Chú thiết bị năm nói:

- ai đó đã lấy nĩa bé bỏng xíu của mình đem cắt gì rồi?

Chú thiết bị sáu nói:

- ai đã lấy dao xinh xắn của tôi đem giảm gì rồi?

Chú thiết bị bảy nói:

- Đã gồm ai uống nước sống ly xinh đẹp của tôi?

Những chú khác cũng chạy lại nệm mình cùng kêu:

- ngoài ra đã gồm ai nằm lên chóng tôi?

Khi chú vật dụng bảy quan sát vào chóng mình thì thấy Bạch Tuyết sẽ ngủ. Núm là chú gọi đa số chú cơ chạy tới. Ai nấy đông đảo ngạc nhiên, họ chũm bảy ngọn đèn soi Bạch Tuyết cùng reo lên:

- Cha, cô nhỏ xíu sao nhưng mà xinh đẹp thế!

Cả bảy chú đều vui tươi lắm, không thức tỉnh cô dậy, nhằm yên đến cô nhỏ xíu ngủ.

Chú lùn sản phẩm bảy đành ngủ nhờ giường bạn, mọi người một giờ, núm rồi cũng không còn một đêm.

Khi trời hửng sáng, Bạch Tuyết tỉnh giấc dậy thấy bảy chú lùn đứng nhìn quanh thì cực kỳ sợ. Mà lại bảy tín đồ đều thăng hoa thân mật, hỏi cô:

- Cô thương hiệu là gì?

Cô trả lời:

- Em thương hiệu là Bạch Tuyết.

Mấy chú lùn lại hỏi tiếp:

- làm thế nào mà cô cho tới được nhà của chúng tôi?

Thế là cô kể cho họ nghe chuyện thê thiếp định ám sợ hãi cô, những người dân thợ săn đã làm cho cô sống cùng cô vẫn chạy trốn suốt một ngày dài trong rừng tới khi sẩm về tối thì thấy căn nhà của họ.

Các chú lùn bảo cô:

- nếu như cô gật đầu trông nom đơn vị cửa, đun nấu ăn, rũ giường, giặt quần áo, khâu vá, thêu thùa, quét tước, dọn dẹp và sắp xếp nhà cửa ngõ cho thật sạch ngăn nắp thì cô rất có thể ở lại với chúng tôi, cô sẽ không thiếu thốn thứ gì cả.

Bạch Tuyết nói:

- Vâng, tâm thành mà nói, em có muốn vậy.

Và trường đoản cú đó, Bạch Tuyết sinh sống với bảy chú lùn. Cô đảm đang mọi việc trong nhà, sáng sủa sáng các chú lùn vào mỏ tra cứu sắt với vàng đến mãi tới chiều tối mới về, thì thức ăn của họ đã bày sẵn bên trên bàn. Xuyên suốt cả ngày, Bạch Tuyết trong nhà một mình. Các chú lùn tốt bụng nói nhở, căn dặn cô:

- Hãy coi chừng mụ hoàng hậu nhé! Chẳng bao thọ mụ đang biết là cô ở đây. Đừng tất cả cho ai vào nhà đấy!

Ở cung điện, mụ hiền thê đinh ninh tưởng mình đã ăn sạch sẽ tim gan của Bạch Tuyết phải chắc chỉ với mình mình đẹp tuyệt vời nhất thế gian. Mụ đứng ngắm bản thân trước gương cùng hỏi:

Gương kia ngự làm việc trên tường,

Nước này ai đẹp được hình như ta.

Nhưng gương thần vẫn trả lời:

Thưa hoàng hậu,

Ở đây bà đẹp tuyệt vời trần,

Nhưng còn Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn,

Nàng ta ở chết thật núi non,

Nơi nhà của bảy chú lùn sống chung.

Mụ đơ mình, vì chưng mụ biết rằng gương không khi nào nói dối. Mụ nghĩ ngay là tín đồ thợ săn sẽ đánh lừa mụ với Bạch Tuyết hãy còn sống. Mụ ngồi nghĩ mưu thịt Bạch Tuyết cho bởi được, chừng làm sao mụ không được gương điện thoại tư vấn là người đẹp nhất thì tị tức còn làm cho mụ mất ăn mất ngủ.

Sau mụ suy nghĩ ra một kế, mụ bôi mặt, mang quần áo giả mạo thành một bà lão buôn bán hàng, ai có gặp gỡ cũng khó khăn lòng phân biệt được. Với làm nên như vậy, mụ thừa bảy ngọn núi tới công ty bảy chú lùn. Mụ gõ cửa và rao:

- mặt hàng tốt, hàng đẹp mắt đây, có ai cài đặt không, cài đi!

Bạch Tuyết thò đầu qua cửa sổ hỏi:

- kính chào bà, bà bao gồm gì chào bán đấy?

Bà lão trả lời:

- Hàng giỏi hàng rất đẹp đây, dây sống lưng đủ color đây!

Vừa nói bà vừa đúc kết một chiếc dây lưng ngũ sắc đẹp dệt bằng tơ.

Bạch Tuyết nghĩ:

- Bà cụ này thực thà mình rất có thể cho vào trong nhà được.

Bạch Tuyết xuất hiện và cài một dòng dây lưng thật đẹp.

Bà lão nói:

- con ơi, trông con buộc hậu đậu về lắm, lại đây bà buộc thiệt đẹp, cảnh giác cho con.

Bạch Tuyết ko chút e ngại, lại đứng trước bà thế để bà buộc mẫu dây sườn lưng mới cho.

Thế là mụ già buộc thoăn thoắt, mụ thắt chặt cứng tạo nên Bạch Tuyết nghẹt thở, bửa lăn ra bất tỉnh.

Mụ nói:

- tiếng thì bé chỉ là người mẫu của quá khứ cơ mà thôi.

Rồi mụ cấp vã ra về.

Một lát thì trời tối, bảy chú lùn về nhà, thấy Bạch Tuyết yêu thích của họ nằm sõng soài trên mặt đất như chết, người không hề nhúc nhích cử động, họ hết sức lo lắng. Chúng ta nhấc cô lên thì thấy loại dây sống lưng thắt chặt cứng, rước dao cắt đứt dây, Bạch Tuyết lại khe khẽ thở và dần dần tỉnh dậy.

Sau lúc nghe đến Bạch Tuyết nhắc chuyện vừa xảy ra, bảy chú lùn bảo cô:

- Mụ già bán hàng ấy dĩ nhiên chẳng ai khác không tính mụ hoàng hậu độc ác, cô cần giữ mình cẩn trọng nhé, khi công ty chúng tôi đi vắng thì đừng mang đến ai vào nhà cả.

Về cho tới nhà, mụ hoàng hậu tàn ác đến trước gương soi và hỏi:

Gương kia ngự ngơi nghỉ trên tường,

Nước này ai đẹp nhất được dường như ta.

Cũng như phần nhiều lần, gương trả lời:

Thưa hoàng hậu,

Ở phía trên bà tuyệt đẹp trần,

Nhưng còn Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn,

Nàng ta ở tạ thế núi non,

Nơi nhà của bảy chú lùn sống chung.

Khi nghe vậy, hiền thê máu trào sôi lên bởi vì tức giận, mụ biết chắc chắn là Bạch Tuyết sẽ sống lại.

Mụ nói:

- Được rồi, tao vẫn nghĩ ra kế khác làm cho mày về âm phủ.

Với các phép quỷ thuật, mụ làm cho một loại lược tẩm thuốc độc. Mụ nạp năng lượng mặc trá hình giả mạo thành một bà già khác lần trước, rồi quá bảy ngọn núi tới đơn vị bảy chú lùn. Mụ gõ cửa và rao to:

- hàng tốt, mặt hàng đẹp, ai cài đặt ra mua!

Bạch Tuyết nhìn ra và nói:

- Bà đi đi, tôi không được phép cho một ai vào nhà.

Mụ già nói:

- nhưng lại chắc không một ai cấm con cầm loại lược này coi chơi một ít chứ?

Rồi mụ lấy chiếc lược tẩm thuốc độc giơ lên.

Bạch Tuyết thích loại lược quá đề xuất quên cả lời chỉ bảo dò, chạy cấp ra mở cửa.

Khi đôi bên thỏa thuận ngân sách chi tiêu xong, mụ già nói:

- Giờ để bà chải cho bé nhé, bà chải cho thật đẹp nhé!

Cô nhỏ xíu đáng yêu mến ấy không nghi ngờ gì cả, cô để mụ chải đầu cho. Nhưng lại lược vừa mới cắm vào tóc, Bạch Tuyết đã biết thành ngấm thuốc độc, bửa lăn ra bất tỉnh.

Mụ già độc ác nói:

- nuốm là người đẹp nhất nước đã đi đời nhà ma!

Nói ngừng mụ bỏ đi.

Nhưng may núm trời sắp tới tối, một thời gian sau thì bảy chú lùn về tới nhà. Thấy Bạch Tuyết nằm như chết ở bên dưới đất, bọn họ nghi ngay lập tức mụ dì ghẻ, họ lùng sục cùng tìm thấy mẫu lược tẩm thuốc độc sở hữu trên đầu, vừa bắt đầu lấy lược ra thì Bạch Tuyết tỉnh dậy đề cập lại vấn đề đã xảy ra. Một lần nữa bảy chú lùn lại dặn dò cô đề xuất cẩn thận, bất cứ ai mang lại cũng không mở cửa.

Bước chân về cho tới nhà, cung phi lại soi gương với hỏi:

Gương kia ngự sinh hoạt trên tường,

Nước này ai rất đẹp được trong khi ta.

Cũng như hồ hết lần, gương trả lời:

Thưa hoàng hậu,

Ở đây bà tuyệt đẹp trần,

Nhưng còn Bạch Tuyết muôn phần đẹp mắt hơn,

Nàng ta ở khuất núi non,

Nơi nhà của bảy chú lùn sinh sống chung.

Nghe gương như vậy body mụ run lên bởi vì tức giận, mụ thét lên:

- Bạch Tuyết, mày nên chết, cho dù tao tất cả mất mạng cũng cam lòng.

Sau kia mụ vào một căn phòng hẻo lánh trong lâu đài nơi không còn có ai bước đi tới, cùng mụ tẩm dung dịch độc vào táo, quả táo bị cắn chín đỏ trông vô cùng ngon, ngon mang lại nỗi ai quan sát thấy có muốn ăn. Cơ mà ai nạp năng lượng một miếng sẽ chết ngay tức khắc.

Khi tẩm dung dịch xong, mụ quẹt mặt, mặc quần áo giả mạo thành một bà nông dân. Rồi mụ lại thừa bảy quả núi đến nhà bảy chú lùn. Mụ gõ cửa, Bạch Tuyết thò đầu qua cửa sổ nói:

- con cháu không được phép cho ai vào nhà, vị bảy chú lùn vẫn cấm rồi.

Bà già nói:

- nỗ lực cũng chẳng sao. Chỗ táo ngày bà ước ao bán thấp nốt nhằm còn về. Đây, để bà cho nhỏ một quả.

Bạch Tuyết nói:

- Không, cháu không được phép nhận một vật dụng gì cả.

Bà già nói:

- nhỏ sợ ăn uống phải dung dịch độc chứ gì? Trông đây này, bà bổ táo khuyết làm hai, con ăn uống nửa táo khuyết chín đỏ, bà nạp năng lượng phần apple trắng còn lại.

Quả táo khuyết được tẩm thuốc khôn cùng khéo léo: chỉ nửa táo apple chín đỏ ngấm thuốc độc, Bạch Tuyết mắt hau háu chú ý quả táo bị cắn dở chín ngon, thấy bà nông dân nạp năng lượng mà ko có gì cả phải không dằn lòng được nữa, thò tay ra đón lấy nửa táo bị cắn dở ngấm dung dịch độc. Cô vừa cắn được một miếng thì vấp ngã lăn ra bị tiêu diệt liền.

Hoàng hậu chú ý cô với con mắt gườm gườm, rồi cười khanh khách cùng nói:

- trắng như tuyết, đỏ như máu, đen như gỗ mun. Lần này thì những thằng lùn chớ hòng thức tỉnh con sinh sống lại nữa, nhỏ ạ!

Vừa về mang lại cung, mụ hỏi ngay lập tức gương:

Gương cơ ngự làm việc trên tường,

Nước này ai đẹp nhất được bên cạnh đó ta.

Lần này gương đáp:

Muôn tâu hoàng hậu, hoàng hậu đó là người đẹp tuyệt vời nhất ở nước này.

Lúc đó, tính ghen ghét đố kỵ của mụ new nguôi, mụ new cảm thấy mãn nguyện.

Theo thường lệ, đến buổi tối bảy chú lùn mới về nhà, vừa bước vào cửa thì thấy ngay Bạch Tuyết nằm bên dưới đất, tim đã xong đập, ko thấy tương đối thở ra nữa, Bạch Tuyết sẽ chết.

Bảy chú lùn nâng cô dậy, kiếm tìm xem có dấu vết độc hại nào không, rồi đem nước cùng rượu lau mặt mang đến cô dẫu vậy chẳng bõ bèn gì; cô nhỏ nhắn tội nghiệp ấy đã chết, mệnh chung rồi. Họ cho cô vào quan tài, cả bảy tín đồ ngồi quanh quan lại tài, khóc cô cha ngày liền. Sau đó người ta có nhu cầu đem đi chôn dẫu vậy thấy sắc fan cô vẫn tươi tỉnh giấc như tín đồ sống, đôi má dễ thương vẫn ửng hồng. Bọn họ nói cùng với nhau:

- tử thi như vậy, ai nỡ lòng nào mang vùi xuống đất black ấy.

Họ đặt làm một chiếc áo quan trong suốt bằng thủy tinh, tứ phía đều nhận thấy được. Họ đặt cô vào vào đó, đánh tên Bạch Tuyết bằng văn bản vàng với đề thêm rằng cô là 1 nàng công chúa. Rồi họ khiêng đặt áo quan nàng trên núi, giảm phiên nhau gác. Những loài vật cũng cho viếng khóc Bạch Tuyết.

Bạch Tuyết nằm trong hòm đã lâu lắm mà thi thể vẫn nguyên, nom như đàn bà đang ở ngủ, vì nữ vẫn trắng như tuyết, đỏ hồng như máu, tóc vẫn đen như gỗ mun.

Hồi đó, tất cả một hoàng tử nước bóng giềng đi lạc vào rừng và tới căn nhà của bảy chú lùn xin ngủ dựa vào qua đêm. Hoàng tử nhận thấy chiếc áo quan thủy tinh trên núi, Bạch Tuyết phía bên trong chiếc hòm có khắc dòng chữ vàng, đọc ngừng dòng chữ hoàng tử nói:

- Để đến tôi chiếc thùng này, những anh ý muốn lấy từng nào tôi cũng trả.

Bảy chú lùn đáp:

- Đem tất cả vàng trên nhân loại này nhằm đổi, chúng tôi cũng chẳng bởi lòng.

Hoàng tử nói:

- cố thì tặng tôi vậy, bởi tôi thiết yếu sống còn nếu không được nhận ra Bạch Tuyết, tôi mếm mộ và kính trọng cô bé như tình nhân nhất è cổ đời của tôi.

Nghe hoàng tử nói thiết tha vậy, đều chú lùn xuất sắc bụng đụng lòng thương và bằng lòng. Hoàng tử không nên thị vệ khiêng thùng trên vai với về. Thị vệ đi vấp yêu cầu rễ cây rừng làm nảy tử thi Bạch Tuyết lên, miếng táo apple tẩm thuốc độc nàng ăn phải bắn ra khỏi cổ họng.

Ngay sau đó, thiếu phụ từ tự mở đôi mắt ra, nâng nắp cỗ ván lên, ngồi nhổm dậy cùng nói:

- Trời ơi, tôi đang ở đâu đây?

Mừng rỡ, hoàng tử nói:

- Ta quý phái nữ hơn tất cả mọi trang bị trên đời này, phụ nữ hãy cùng ta về hoàng cung của vua cha, nữ giới sẽ là vk của ta.

Bạch Tuyết chấp nhận theo hoàng tử về hoàng cung. Lễ cưới Bạch Tuyết và hoàng tử được tổ chức rất linh đình với trọng thể. Mụ dì ghẻ gian ác của Bạch Tuyết cũng khá được mời tới dự. Sau khi ăn diện thật lộng lẫy, mụ lại đứng trước gương soi cùng hỏi:

Gương tê ngự sinh hoạt trên tường,

Nước này ai đẹp nhất được bên cạnh đó ta.

Gương trả lời:

Thưa hoàng hậu,

Ở đây bà đẹp tuyệt trần,

Nhưng thê thiếp trẻ muôn phần đẹp mắt hơn.

Mụ dì ghẻ độc ác chửi đổng một câu, mụ trở nên run sợ không biết tính cố nào. Bắt đầu đầu mụ toan không đi dự đám cưới, tuy vậy mụ đứng ngồi không yên, mụ lo âu và mong muốn xem mặt cung phi trẻ.

Khi lao vào phòng, mụ nhận ngay ra Bạch Tuyết. Lo âu và hoảng loạn mụ đứng kia như trời trồng, không đủ can đảm nhúc nhích. Nhưng giày sắt đã ném lên lửa rồi, nhà vua trừng phân phát buộc mụ nên xỏ chân vào đôi giầy sắt nung đỏ với nhảy tính đến khi té lăn ra đất mà lại chết.

Nàng Bạch Tuyết với Hoàng tử sống hạnh phúc mãi về sau (Ảnh minh họa)

Ý nghĩa mẩu chuyện nàng Bạch Tuyết với 7 chú lùn

Câu truyện cổ tích đàn bà Bạch Tuyết và bảy chú lùn dạy những bài học kinh nghiệm sâu sắc:

- bài học về lòng xuất sắc của bé người

- bài học kinh nghiệm hãy thận trọng với người lạ và không nên cho họ vào nhà

- bài học không khi nào từ bỏ hy vọng

- bài học kinh nghiệm về người xuất sắc sẽ được đền rồng đáp.

- Dạy bài học kinh nghiệm về lòng ghét ghen đố kỵ khiến cho con tín đồ trở phải nguy hiểm

- bài học bạn xuất sắc ở khắp phần nhiều nơi, tình bạn là 1 trong kho báu và chân thành đối đãi.

- Hãy lắng nghe và tuân theo lời khuyên của những người bạn chân thành

Nàng Bạch Tuyết với Bảy chú lùn giờ đồng hồ Anh

It was the middle of winter, and the snow-flakes were falling lượt thích feathers from the sky, & a queen sat at her window working, và her embroidery-frame was of ebony. & as she worked, gazing at times out on the snow, she pricked her finger, & there fell from it three drops of blood on the snow. Và when she saw how bright and red it looked, she said khổng lồ herself, “Oh that I had a child as white as snow, as red as blood, and as đen as the wood of the embroidery frame!” Not very long after she had a daughter, with a skin as white as snow, lips as red as blood, và hair as black as ebony, and she was named Snow-white. And when she was born the queen died. After a year had gone by the king took another wife, a beautiful woman, but proud and overbearing, & she could not bear to lớn be surpassed in beauty by any one. She had a magic looking-glass, & she used khổng lồ stand before it, và look in it, và say,

“Looking-glass upon the wall,

Who is fairest of us all?”

And the looking-glass would answer,

“You are fairest of them all.”

And she was contented, for she knew that the looking-glass spoke the truth. Now, Snow-white was growing prettier & prettier, và when she was seven years old she was as beautiful as day, far more so than the queen herself. So one day when the queen went to lớn her mirror và said,

“Looking-glass upon the wall,

Who is fairest of us all?”

It answered,

“Queen, you are full fair, ’tis true,

But Snow-white fairer is than you.”

This gave the queen a great shock, & she became yellow & green with envy, and from that hour her heart turned against Snow-white, và she hated her. Và envy & pride like ill weeds grew in her heart higher every day, until she had no peace day or night. At last she sent for a huntsman, and said, “Take the child out into the woods, so that I may phối eyes on her no more. You must put her lớn death, & bring me her heart for a token.” The huntsman consented, & led her away; but when he drew his cutlass to lớn pierce Snow-white’s innocent heart, she began khổng lồ weep, and to say, “Oh, dear huntsman, vị not take my life; I will go away into the wild wood, and never come trang chủ again.” and as she was so lovely the huntsman had pity on her, và said, “Away with you then, poor child;” for he thought the wild animals would be sure to devour her, & it was as if a stone had been rolled away from his heart when he spared khổng lồ put her lớn death. Just at that moment a young wild boar came running by, so he caught and killed it, and taking out its heart, he brought it to the queen for a token. & it was salted và cooked, & the wicked woman ate it up, thinking that there was an end of Snow-white.

Now, when the poor child found herself quite alone in the wild woods, she felt full of terror, even of the very leaves on the trees, & she did not know what to bởi vì for fright. Then she began to run over the sharp stones & through the thorn bushes, & the wild beasts after her, but they did her no harm. She ran as long as her feet would carry her; and when the evening drew near she came lớn a little house, và she went inside to lớn rest. Everything there was very small, but as pretty & clean as possible. There stood the little table ready laid, và covered with a white cloth, & seven little plates, & seven knives và forks, và drinking-cups. By the wall stood seven little beds, side by side, covered with clean trắng quilts. Snow-white, being very hungry & thirsty, ate from each plate a little porridge và bread, and drank out of each little cup a drop of wine, so as not to finish up one portion alone. After that she felt so tired that she lay down on one of the beds, but it did not seem to lớn suit her; one was too long, another too short, but at last the seventh was quite right; and so she lay down upon it, committed herself to heaven, và fell asleep.

Xem thêm: Cách Lưu Mật Khẩu Trên Google Chrome, Xem Lại, Quản Lý Mật Khẩu

When it was quite dark, the masters of the house came home. They were seven dwarfs, whose occupation was to dig underground among the mountains. When they had lighted their seven candles, and it was quite light in the little house, they saw that some one must have been in, as everything was not in the same order in which they left it. The first said, “Who has been sitting in my little chair?” The second said, “Who has been eating from my little plate?” The third said, “Who has been taking my little loaf?” The fourth said, “Who has been tasting my porridge?” The fifth said, “Who has been using my little fork?” The sixth said, “Who has been cutting with my little knife?” The seventh said, “Who has been drinking from my little cup?” Then the first one, looking round, saw a hollow in his bed, & cried, “Who has been lying on my bed?” và the others came running, & cried, “Some one has been on our beds too!” But when the seventh looked at his bed, he saw little Snow-white lying there asleep. Then he told the others, who came running up, crying out in their astonishment, and holding up their seven little candles to lớn throw a light upon Snow-white. “O goodness! O gracious!” cried they, “what beautiful child is this?” & were so full of joy khổng lồ see her that they did not wake her, but let her sleep on. And the seventh dwarf slept with his comrades, an hour at a time with each, until the night had passed. When it was morning, & Snow-white awoke & saw the seven dwarfs, she was very frightened; but they seemed quite friendly, and asked her what her name was, and she told them; và then they asked how she came to be in their house. Và she related lớn them how her step-mother had wished her to lớn be put to lớn death, and how the huntsman had spared her life, & how she had run the whole day long, until at last she had found their little house. Then the dwarfs said, “If you will keep our house for us, và cook, và wash, & make the beds, and sew và knit, và keep everything tidy & clean, you may stay with us, and you shall lack nothing.” – “With all my heart,” said Snow-white; & so she stayed, và kept the house in good order. In the morning the dwarfs went lớn the mountain to lớn dig for gold; in the evening they came home, và their supper had khổng lồ be ready for them. All the day long the maiden was left alone, and the good little dwarfs warned her, saying, “Beware of your step-mother, she will soon know you are here. Let no one into the house.” Now the queen, having eaten Snow-white’s heart, as she supposed, felt quite sure that now she was the first & fairest, and so she came to her mirror, & said,

“Looking-glass upon the wall,

Who is fairest of us all?”

And the glass answered,

“Queen, thou art of beauty rare,

But Snow-white living in the glen

With the seven little men

Is a thousand times more fair.”

Then she was very angry, for the glass always spoke the truth, & she knew that the huntsman must have deceived her, and that Snow-white must still be living. & she thought & thought how she could manage to lớn make an kết thúc of her, for as long as she was not the fairest in the land, envy left her no rest. At last she thought of a plan; she painted her face and dressed herself like an old pedlar woman, so that no one would have known her. In this disguise she went across the seven mountains, until she came to the house of the seven little dwarfs, và she knocked at the door and cried, “Fine wares to lớn sell! fine wares khổng lồ sell!” Snow-white peeped out of the window & cried, “Good-day, good woman, what have you to sell?” – “Good wares, fine wares,” answered she, “laces of all colours;”and she held up a piece that was woven of variegated silk. “I need not be afraid of letting in this good woman,” thought Snow-white, and she unbarred the door và bought the pretty lace. “What a figure you are, child!” said the old woman, “come và let me lace you properly for once.” Snow-white, suspecting nothing, stood up before her, và let her lace her with the new lace; but the old woman laced so quick & tight that it took Snow-white’s breath away, & she fell down as dead. “Now you have done with being the fairest,” said the old woman as she hastened away. Not long after that, towards evening, the seven dwarfs came home, & were terrified khổng lồ see their dear Snow-white lying on the ground, without life or motion; they raised her up, và when they saw how tightly she was laced they cut the lace in two; then she began lớn draw breath, và little by little she returned to life. When the dwarfs heard what had happened they said, “The old pedlar woman was no other than the wicked queen; you must beware of letting any one in when we are not here!” & when the wicked woman got home she went to lớn her glass & said,

“Looking-glass against the wall,

Who is fairest of us all?”

And it answered as before,

“Queen, thou art of beauty rare,

But Snow-white living in the glen

With the seven little men

Is a thousand times more fair.”

When she heard that she was so struck with surprise that all the blood left her heart, for she knew that Snow-white must still be living. “But now,” said she, “I will think of something that will be her ruin.” & by witchcraft she made a poisoned comb. Then she dressed herself up lớn look like another different sort of old woman. So she went across the seven mountains and came lớn the house of the seven dwarfs, & knocked at the door & cried, “Good wares to lớn sell! good wares to lớn sell!” Snow-white looked out and said, “Go away, I must not let anybody in.” – “But you are not forbidden khổng lồ look,” said the old woman, taking out the poisoned comb and holding it up. It pleased the poor child so much that she was tempted to xuất hiện the door; & when the bargain was made the old woman said, “Now, for once your hair shall be properly combed.” Poor Snow-white, thinking no harm, let the old woman bởi as she would, but no sooner was the comb put in her hair than the poison began lớn work, and the poor girl fell down senseless. “Now, you paragon of beauty,” said the wicked woman, “this is the end of you,” & went off. By good luck it was now near evening, and the seven little dwarfs came home. When they saw Snow-white lying on the ground as dead, they thought directly that it was the step-mother’s doing, & looked about, found the poisoned comb, and no sooner had they drawn it out of her hair than Snow-white came khổng lồ herself, and related all that had passed. Then they warned her once more to lớn be on her guard, và never again lớn let any one in at the door. & the queen went trang chủ and stood before the looking-glass and said,

“Looking-glass against the wall,

Who is fairest of us all?”

And the looking-glass answered as before,

“Queen, thou art of beauty rare,

But Snow-white living in the glen

With the seven little men

Is a thousand times more fair.”

When she heard the looking-glass speak thus she trembled & shook with anger. “Snow-white shall die,” cried she, “though it should cost me my own life!” and then she went to a secret lonely chamber, where no one was likely lớn come, và there she made a poisonous apple. It was beautiful to look upon, being trắng with red cheeks, so that any one who should see it must long for it, but whoever ate even a little bit of it must die. When the táo bị cắn was ready she painted her face và clothed herself lượt thích a peasant woman, & went across the seven mountains to lớn where the seven dwarfs lived. And when she knocked at the door Snow-white put her head out of the window and said, “I dare not let anybody in; the seven dwarfs told me not.” – “All right,” answered the woman; “I can easily get rid of my apples elsewhere. There, I will give you one.” – “No,” answered Snow-white, “I dare not take anything.” – “Are you afraid of poison?” said the woman, “look here, I will cut the apple in two pieces; you shall have the red side, I will have the white one.” For the hãng apple was so cunningly made, that all the poison was in the rosy half of it. Snow-white longed for the beautiful apple, và as she saw the peasant woman eating a piece of it she could no longer refrain, but stretched out her hand and took the poisoned half. But no sooner had she taken a morsel of it into her mouth than she fell to lớn the earth as dead. Và the queen, casting on her a terrible glance, laughed aloud and cried, “As trắng as snow, as red as blood, as black as ebony! this time the dwarfs will not be able khổng lồ bring you khổng lồ life again.” & when she went home and asked the looking-glass,

“Looking-glass against the wall,

Who is fairest of us all?”

at last it answered,

“You are the fairest now of all.”

Then her envious heart had peace, as much as an envious heart can have. The dwarfs, when they came home in the evening, found Snow-white lying on the ground, & there came no breath out of her mouth, & she was dead. They lifted her up, sought if anything poisonous was lớn be found, cut her laces, combed her hair, washed her with water and wine, but all was of no avail, the poor child was dead, & remained dead. Then they laid her on a bier, & sat all seven of them round it, & wept and lamented three whole days. And then they would have buried her, but that she looked still as if she were living, with her beautiful blooming cheeks. So they said, “We cannot hide her away in the black ground.” and they had made a coffin of clear glass, so as to lớn be looked into from all sides, & they laid her in it, and wrote in golden letters upon it her name, và that she was a king’s daughter. Then they mix the coffin out upon the mountain, and one of them always remained by it lớn watch. & the birds came too, and mourned for Snow-white, first an owl, then a raven, and lastly, a dove. Now, for a long while Snow-white lay in the coffin & never changed, but looked as if she were asleep, for she was still as’ white as snow, as red as blood, & her hair was as đen as ebony. It happened, however, that one day a king’s son rode through the wood and up to the dwarfs’ house, which was near it. He saw on the mountain the coffin, and beautiful Snow-white within it, and he read what was written in golden letters upon it. Then he said to the dwarfs, “Let me have the coffin, & I will give you whatever you lượt thích to ask for it.” But the dwarfs told him that they could not part with it for all the gold in the world. But he said, “I beseech you khổng lồ give it me, for I cannot live without looking upon Snow-white; if you consent I will bring you khổng lồ great honour, & care for you as if you were my brethren.” When he so spoke the good little dwarfs had pity upon him and gave him the coffin, và the king’s son called his servants & bid them carry it away on their shoulders. Now it happened that as they were going along they stumbled over a bush, & with the shaking the bit of poisoned apple flew out of her throat. It was not long before she opened her eyes, threw up the cover of the coffin, & sat up, alive và well. “Oh dear! where am I?” cried she. The king’s son answered, full of joy, “You are near me,” and, relating all that had happened, he said, “I would rather have you than anything in the world; come with me lớn my father’s castle và you shall be my bride.” và Snow-white was kind, & went with him, & their wedding was held with pomp và great splendour. But Snow-white’s wicked step-mother was also bidden to lớn the feast, and when she had dressed herself in beautiful clothes she went lớn her looking-glass và said,

“Looking-glass upon the wall,

Who is fairest of us all?”

The looking-glass answered,

”Queen, although you are of beauty rare,

The young bride is a thousand times more fair.”

Then she railed and cursed, and was beside herself with disappointment và anger. First she thought she would not go to the wedding; but then she felt she should have no peace until she went and saw the bride. And when she saw her she knew her for Snow-white, và could not stir from the place for anger và terror. For they had ready red-hot iron shoes, in which she had lớn dance until she fell down dead.