Làm Thơ Lục Bát Tự Sáng Tác

Thơ ca là một lĩnh vực nghê thuật rất rộng không hạn chế về mặt khả năng nghề nghiệp hay tuổi tác .bất cứ ai trong chúng ta cũng có thể sáng tác các tác phẩm thơ văn dựa theo cảm xúc thật của chính bản thân chúng ta.Bơi vì trong nghệ thuật sẽ không có bất kỳ rào cản nào cả cái chính vẫn là cảm xúc của người viết ra tác phẩm .Hôm nay heckorea.comrum sẽ lại gửi đên các bạn một bài đọc đó là Những bài thơ lục bát tự làm, thơ 6 8 học sinh tự sáng tác mời các bạn cùng thưởng thức sau đây nhé.

Bạn đang xem: Làm thơ lục bát tự sáng tác

Thương sao mái ấm nhà em Gia đình đoàn tụ dưới rèm trời mưa Mái nhà trú nắng sớm trưa Tối về văng vẳng đong đưa điệu đàn Công cha vất vã không màng Nghĩa mẹ sớm tối gọn gàng trước sau Mở lời cất tiếng ngọt ngào Chăm nom dạy dỗ luôn trao nụ cười Đàn em học hỏi đùa chơi Thân bằng quyến thuộc cơ ngơi xum vầy Tình thân gắn kết đắp xây Ông bà yên dạ thân gầy tâm an Bà con hàng xóm trong làng Khác nào khúc ruột mọi đàng có nhau Bạn bè giữ mãi tình sâu Thầy cô trọng nghĩa ghi vào tim em Thảnh thơi giấc ngủ êm đềm Nhẹ nhàng mỗi bước bên thềm gần xa Đất trời thoáng rộng bao la Em vui tất dạ lời ca thăng trầm Đàn chim về tổ quây quần Bướm ong bay lượn đầu sân cạnh vườn Hoa cười lá vỗ khoe sương Gia đình nhộn nhịp tình thương ngập tràn ​
Bài thơ là mái ấm gia đình thân thương nơi có cha có mẹ,nơi tổ ấm thật sự có phép màu có thể dùng tình thương lắp đầy xua tan đi những mệt nhọc hình ảnh lời thơ miêu tả nhiều thế hệ sống hòa thuận yêu thương trong một mái nhà
Lớp em là lớp ngoan hiền Bạn nào cũng giởi bạn hiền bạn ngoan Mùa hè phượng ở rực trời Học sinh các lớp rơi rơi lệ sầu Thầy cô là mẹ là cha Chúng em là những bông hoa điểm mười ​
Bài thơ tuy ngắn gon nhưng lại truyền tải nét ngây ngô của những bạn học sinh với tình yêu to lớn dành cho mái trường mến yêu nơi có bạn bè và đã dạy dỗ những tháng năm học trò
Lá vàng, đỏ rụng vào thuChị mây, chị gió liền ru chiếc cành.Mùa xuân lá mọc màu xanhĐàn chim bảo vệ lá lành của cây.Màu xanh trải tận chân mâyCô mưa ru lá ngủ say trên cành.Bé lá ngủ dậy vai vươnThấy cây nâu xám, mình tròn, to cao.Mùa hè bé lá gọi saoSao vàng cùng bé múa vào múa ra.​
Bài thơ về thiên nhiên rộng lớn trù phú với bốn mùa tươi đẹp mỗi mùa là một bức tranh thiên nhiên vô cùng sống động được miêu tả chi tiết trong bài thơ,cảnh non nước và thiên nhiên dường như có sức sống và được thổi hồn thơ vào
Mưa sa rơi giọt giếng khơiCòn mong chi nữa ai lời thủy chungRượu say men ái ân nồngNgười vui duyên mới pháo hồng tân hônLễ mừng nao nức cả thônThầy me em bảo "gái khôn kén chồngNuôi con đủ cánh đủ lôngMong ngày mừng hỷ đoái lòng thân gia"Thân em như giọt mưa saCùng ai lỡ trọn câu ca ân tìnhNguyện rằng ta đấy với minhTấm lòng son sắt nhục vinh chẳng màngTình anh cao tựa núi ngànUy quyền chẳng đổ... bạc vàng chẳng lay..Em về lạy mẹ với thầyThương con xin đợi đến ngày ai sangBây giờ con sáo sang ngangƯớc nguyền non nước đành mang một mình.​
Bài thơ về phận gái 12 bên nước chẳng biết bên nào đục,trong.Và gia giáo lễ đạo để dạy người phụ nữ Việt Nam về duyên phận vợ chồng ,niềm vui xen lẫn nỗi buồn lo trước quyết định trọng đại của cuộc đời
Ve kêu đã tự khi nàoMà ta cứ nghĩ mới vào đầu thuTrường mới giờ đã thành xưaNgày nào mới đến giờ xa mất rồiBốn năm cứ nghĩ là dàiCứ nghĩ học mãi học hoài chả xongBây giờ lại nhớ lại mongMái trường xưa cũ phượng hồng mùa thi​
Bài thơ về những thói quen đã cũ thời còn đi học bỗng một ngày vô tình nhận ra sau bao năm đã để cho bộn bề cuộc sống chiếm hết thời gian nên dần quên đi cái cũ,Là một thoáng nhớ mong của tác giả thời cắp sách đến trường
*

Thả trôi cánh phượng ngày hèTrên cành khản giọng con ve kêu buồnNgày xưa mơ ước chuồn chuồnTiếng cười khúc khích tâm hồn bổng bayThòm thèm những túi ô maiHọc trò đùa cợt tương lai mong chờÁo trắng tung một trời thơBao nhiêu hoài niệm giấc mơ xếp hàngSân trường còn mãi nắng vàngThầy cô ngày ấy muôn vàn nhớ nhungTìm về ký ức bâng khuângBạn bè nhắc nhớ những lần chia tayMàu mực lưu bút dần phaiVọng về bạn cũ trường đây kiếm tìmVỉa hè thánh thót tiếng chimKhát khao cười nói nỗi niềm cố nhân​
Bài thơ là kỷ niệm học trò đã gắn bó với mái trường trung học bao nhiêu năm ,đến khi xa nhiều năm chỉ cần ngồi lại bên nhau là đã có thể kể biết bao nhiêu là câu chuyện về ngày đó về thanh xuân tươi đẹp của mỗi chúng ta
Mẹ cha người đã sinh thành Cho em sự sống mần xanh trên đời Thầy cô gieo nụ ươm chồi Như người vun xới một đời trồng câyUốn từng nét chữ bàn tay Dạy từng con toán, tháng ngày dần trôi Câu thơ lục bát bồi hồi Giọng cô nồng ấm những lời chứa chanBao bài toán những gian nan Lời thầy sâu lắng muôn vàn thân thương Thầy cô ấm áp mái trường Cho con đôi cánh bay vào ước mơ​
Người thầy áo bạc sờn vaiVẫn đưa thuyền đến tương lai vững vàngTình thầy con mãi nặng mangDù xa cách vẫn nồng nàn trong timDù bao dâu bể nổi chìmThầy gò vai gánh chữ thêm cho đờiĐêm trường giấc ngủ chơi vơiNgày xiêu bóng nắng bời bời gió bayTrường xưa in đậm dấu giàyCỏ ơi nâng nhẹ thân gầy thầy tôiTừng trò từng lớp xa xôiRừng hoang loang tím dáng ngôi trường nghèoĐôi dòng ngăn cách trông theoCòn đây chút phận bọt bèo nổi trôiChiều rơi nắng đã tắt rồiBên dòng suối ngọt bồi hồi nhớ nhung.​
Người thầy với tâm huyết giảng dạy biết bao thế hệ học sinh,đó là ước mơ lớn nhất đời thầy từ khi còn là một cậu sinh viên trẻ mới ra trường dạy học đến khi tóc đã lấm tấm sợi bạc,đó chẳng phải đơn giảng là công việc nữa mà là tình cảm mà thầy cô luôn dành cho lớp lớp thế hệ học sinh
Lòng thầy bát ngát đại ngànTình cô yêu dấu chứa tran biển trờiDậy con cách sống làm ngườiHành trang kiến thức vào đời tự tinLời ăn tiếng nói giữ gìnKính trên nhường dưới biết xin, biết chàoHôm nay con rất tự hàoLòng luôn ghi nhớ công lao của thầyMười năm công sức trồng câyTrăm năm nuôi dưỡng cô thầy bón chămThầy cô vất vả thân tằmNhả tơ rút ruột quanh năm vì tròQua sông là những chuyến đòThầy cô cầm lái cho con vào đờiGhi sâu công đức thầy ơiTim con luôn khắc những lời thầy côLàm theo lời dậy Bác HồChăm ngoan học giỏi Thầy Cô vui lòng.​
Bài thơ nhắc nhớ chúng ta về những điều tốt đẹp mà thầy cô đã làm,và dạy dỗ cho chúng ta.Vì vậy việc đầu tiên là hãy chăm ngoan nghe lời phấn đấu để thầy cô phần nào nhìn thấy được thành quả mà mình bước đầu làm được
Thu tàn trời đã sang đôngBồi hồi tấc dạ nhớ mong cô thầyNgười trao khát vọng hôm nayChắp cho đôi cánh em bay vào đờiBao chuyến đò lặng không lờiƯơm mầm xanh tốt rạng ngời tương laiBên trang giáo án miệt màiHao gầy tâm huyết năm dài tháng quaTừng câu từng chữ ê aBao lời dạy dỗ thiết tha nồng nànMõi mòn khuya sớm gian nanNhiều đêm tắt tiếng ho khan quặn lòngBao thế hệ đã sang sôngThầy cô luôn mãi vọng trông theo cùngMặc cho mưa gió bão bùngVẫn âm thầm thắp sáng vùng trời mơHôm nay kính dệt vần thơTri ân hai tiếng... vô bờ khắc ghiNẻo đời dẫu có thịnh suyDù bao gian khó mãi ghi ơn dầyMừng ngày nhà giáo hôm nayKính dâng lời chúc cô thầy muôn nơiAn khang hạnh phúc rạng ngờiGia can êm ấm trọn đời yêu thươngDẫu cho cách trở ngàn phươngLòng hoài khắc khoải vấn vương cô thầy...​
Bài thơ ý nghĩa cho dịp ngày chúc mừng nhà giáo là tấm lòng mà học sinh dành lời thơ để tặng cho cô thầy nếu đọc được những lời thơ này chắc hẳn bất cứ thầy cô dù khó tính thế nào cũng sẽ cảm thấy yêu thương học trò của mình hơn
*

Môi trường sinh thái thời nayNguy cơ ô nhiễm càng ngày càng caoRừng vàng xanh tốt xiết baoLâm tặc tàn phá bằng dao, bằng rìu Vạt đồi trơ trọi đìu hiuĐua săn chim, thú rừng chiều lặng imThành phố xe cộ kìn kìnBụi khói mù mịt không nhìn thấy nhauRa đường người trước, kẻ sauKhẩu trang kín mít biết đâu mà chào Nước thải nhà máy ào àoÔ nhiễm nguồn nước, chỗ nào cũng kinhKênh mương xú khí hôi rìnhĐâu đâu cũng thấy dân tình kêu than Dự án cứ mọc tràn lanĐồng lúa xanh tốt -nay san mặt bằngChưa xây dựng- cỏ mọc nhanhTài nguyên cạn kiệt đã thành bỏ hoang Muốn cho cuộc sống bình anMôi trường sinh thái phải làm sạch trong​
Luân phiên cúp điện đều đềuQuạt thành đồ cảnh sáng chiều chẳng quay Mình trần ngâm nước tối ngàyThiếu nước, điện cúp quạt quay thế nào! Năm nay thời tiết làm sao?Cao xanh ngằn ngặt, chọc vào chẳng mưa Như thiêu là những buổi trưaMồ hôi tuôn chảy thấm thừa ướt lưng Liên hồi nhỏ xuống quá chừngNắng hè thiêu đốt như rừng lửa lung Ông trời xin hãy thương cùngMưa xuống để nước dân dùng trời ơi …! Trời cao cười phán một hồiRừng xanh người phá tan rồi kêu chi? Thảm xanh lá phổi bé điKhói xe, nhà máy nó thì nóng lên!... Muốn cho trái đất lâu bềnSạch, xanh xin giữ nhân lên thêm nhiều Ngọc Hoàng chỉ giáo đôi điềuMôi sinh bảo vệ sáng chiều nhắc nhau.​
Bước đường đời bao trắc trở gian nanĐừng một mình cúi đầu đi lặng lẽHãy chung tay mình cùng nhau san sẻChút cơ hàn bớt nặng gánh đôi vai.Vì cuộc sống đâu biết trước ngày maiNên hôm nay hãy cùng nhau cố gắngMình chia nhau những ngọt bùi cay đắngĐể dìu nhau mạnh mẽ bước vào đời.Cùng sát cánh nhé bạn của tôi ơiNhững người bạn bên đời tôi thân mếnNếu như cho tôi vạn lời ước nguyệnTôi chỉ mong tình bạn mãi chân thành.Hãy lưu giữ tình bạn của chúng mìnhTrong thâm tâm và sâu nơi tiềm thứcDù mai đây nơi trời xa cách biệtPhút chạnh lòng lấy kỷ niệm tìm vui.​
Tình bạn như phép nhiệm màuGiúp ta xích lại gần nhau trong đờiCùng bạn dạo cảnh rong chơiTrên môi luôn thắm nụ cười đẹp tươiGặp nhau vui lắm bạn ơiCười đùa nắc nẻ thảnh thơi yên bìnhGạt buồn khơi lấy niềm tinTìm trong vạt nắng một tình bạn thânNiềm vui nhân gấp bội lầnKhi tình bạn đẹp không phân sang hèn…​
Gió thu phá nát nhà tranhBước đường lưu lạc lại đành xông phaVẫn mong có một mái nhàLo cho thiên hạ vị tha riêng mìnhThế gian nặng một chữ tìnhThan ôi! Nhà ấy chỉ mình ta mơ

Xem thêm: Biểu Tượng Logo Cờ Đảng Cộng Sản Việt Nam, Cộng Sản Việt Cờ Đảng

*