Có Ai Giữ Giùm Những Lãng Quên

Trên con đường đời tấp nập, gấp vã chắc chắn hẳn chúng ta đã vô tình quên béng đi những thứ lắm. Quên đi niềm vui hạnh phúc, gạt bỏ cách chia sẻ nỗi buồn, gạt bỏ mình vẫn còn đó trẻ còn ba bà bầu đã già, thậm chí là quên đi bí quyết ôm một người, phương pháp mở lời chào, lời cảm hơn hay xin lỗi,… Thực tế, họ không thể lưu giữ được hết toàn bộ mọi thứ đã từng có lần trải qua bởi họ thật sự bận rộn. Học hành, vấn đề làm, cơm trắng áo gạo tiền, tất cả như mong nhấn chìm chúng ta trên tuyến phố mưu sinh.

Bạn đang xem: Có ai giữ giùm những lãng quên

Đôi đường nét về tác giả Jun Phạm

Jun Phạm thương hiệu thật là Phạm Duy Thuận sinh ngày 24 mon 7 năm 1989 tại thành phố Hồ Chí Minh. Anh là ca sĩ (cựu thành viên của group nhạc 365daband), công ty văn trẻ, diễn viên, biên kịch.

Một số tòa tháp khác của Jun Phạm: truyện ngắn “Nếu như bắt buộc nói nếu như như” (2013), từ bỏ truyện “365 – những người lạ quen thuộc thuộc” (2016), truyện ngắn “Thức dậy anh vẫn chính là mơ” (2016).

*
Review sách: gồm ai giữ giùm phần nhiều lãng quên? – Jun PhạmChiêm nghiệm đúc rút từ cuốn sách “Có ai duy trì giùm hồ hết lãng quên?”

“Có ai duy trì giùm phần đông lãng quên?” (2016) không phải là một câu chuyện dài cơ mà là đông đảo mẩu tản văn nhỏ tuổi của tác giả trẻ Jun Phạm. Những mẩu chuyện chúng ta bắt gặp hay vô tình lướt qua từng ngày nhưng đâu có nhớ được. “Kỉ đồ lãng quên”, “Một bà chủ yếu khách điên”, “Chỉ hại mình vứt giữa chừng”, “Biết đủ nhằm hạnh phúc”, “Bắt đom đóm ở dùng Gòn”, “Chiếc xe cấp vã”. Giọng văn nhẹ nhàng, sâu lắng với theo mùi hương vị cuộc sống thường ngày thường nhật dưới ánh mắt của một nam giới trai trẻ đi nhiều, nhìn nhiều và cảm thấy nhiều. Cuốn sách ko dài, đủ để chúng ta khép lại trong nhị đến cha ngày.

*
Review sách: có ai duy trì giùm những lãng quên? – Sống giá bán Trị

Những điều nhỏ dại bé cơ mà ta lãng quên

Trong cuộc sống đời thường thỉnh thoảng họ lại bắt gặp những kỉ vật mà chính bạn dạng thân đang vô tình lãng quên. Một quyển nhật kí cũ từ thời điểm năm mười tuổi, một chiếc bút máy được cô giáo tặng kèm hay thậm chí còn một mẫu lá cấp trong bài kiểm tra… Jun Phạm cũng vậy. Cuốn sách như 1 cuốn băng quay lờ lững “Nghĩ đến rồi lại tự cười cợt một mình, cười cợt thầm đấy rồi lại thấy bi lụy và luyến tiếc cho đa số khoảnh khắc đẹp mắt ngày cũ. Dẫu sau này còn có giàu mang đến mấy đi chăng nữa cũng không thể nào mua được mọi ngày mon xưa ấy!”

Những nhỏ người xa lạ mà quen thuộc

Trong khu phố, nhỏ ngõ thân quen thuộc, bọn chúng ta phát hiện được bà láng giềng đanh đá, chanh chua khiến cho ta thấy ồn ào, phiền toái và chuyện ko của riêng ai tác giả Jun Phạm cũng vậy. Trở về với khu phố văn hóa quen thuộc, anh lại được nghe những mẩu chuyện thị phi, đều câu chửi rủa về chiếc thói sống từ mồm của “Bà bao gồm khách điên”.

Dù vậy ví như thiếu đi giọng la hét ấy thì khu phố ngày đó bỗng dưng chốc nhạt nhòa, lặng ắng hẳn đi khiến cho người ta hụt hẫng, lạ lẫm không quen. Từng câu từng chữ bà nói như gia vị của cuộc sống đời thường vậy, chúng ta vội vã lướt qua nhưng mà để lại lốt ấn kí ức thiết yếu phai mờ. Đôi khi, tiếng nói của một dân tộc của bà cũng là tiếng lòng của bạn dân trong thành phố chẳng dám nói ra. Đọc “Có ai giữ lại giùm phần đa lãng quên?” để gặp “Bà chính khách điên” trong cuộc sống đời thường của người sáng tác trẻ Jun Phạm nhé.

Biết đủ để hạnh phúc

Hạnh phúc là gì? Chẳng ai có thể đong đếm được hạnh phúc dù thế họ vẫn luôn cầu cho một ngày ngày trôi qua yên bình, vơi nhàng. Phải chăng hạnh phúc là được rứa tay người mình thương, quan sát nhau mỉm cười cợt hay hạnh phúc là có khá nhiều tiền xây cho ba mẹ ngôi nhà mới đẹp hơn hay hạnh phúc là lúc ta dám sống thật với đam mê, cầu mơ của mình. Đôi lúc hạnh phúc phải ghi nhận đủ nhưng mà tận hưởng. Cứ mải nghĩ mang đến ngày mai cơ mà không trân trọng quý hiếm hiện tại, sống hết mình với phần đa con bạn xung xung quanh thì dù niềm hạnh phúc có tồn tại sờ sờ trước khía cạnh cũng chẳng thể nào nắm bắt được.

*
Review sách gồm ai giữ lại giùm phần đa lãng quên?

Kết

“Có ai giữ giùm rất nhiều lãng quên?” thực sự là 1 trong cuốn sách xuất xắc và gồm ý nghĩa, phù hợp với phần lớn lứa tuổi. Do cuốn sách chưa hẳn là đa số triết lý sâu sát mà chỉ nên đôi bài xích tản văn nho nhỏ tuổi để các bạn đọc hoàn toàn có thể tư chiêm nghiệm. Tác giả trẻ Jun Phạm mang về cho bọn họ một cái nhìn khác trong cuộc sống thường ngày vội vã, bon chen. Vì đâu đó trên phố đời họ đôi khi đánh mất đi rất nhiều thứ mà chẳng thể nào quay đầu nhặt lại được nữa.

Xem thêm: Xem Trọn Bộ Phim Tam Quốc Diễn Nghĩa 2010 Tập 32, Tân Tam Quốc Diễn Nghĩa (2010) Tập 1

Đối với Jun Phạm “Lãng quên không khiến cho bạn độc ác đi. Nó ngoài ra là tất yếu của cuộc đời. Tất nhiên bạn không yêu cầu cảm thấy mặc cảm tội lỗi khi lãng quên bất cứ điều gì đó vì chẳng ai trách cứ chúng ta cả. Trên thực tế, chúng ta không thể nào nhớ không còn được toàn bộ mọi thứ chúng ta vô tình trải qua hằng ngày.