Cải lương


tình cảm vốn dĩ không rành mạch giai cấp, sang trọng hèn. Nhưng fan ta tất cả dám đấu tranh để tình yêu đó đơm hoa kết trái không thì ko phải ai cũng làm được. Trong làng hội phong loài kiến điều này lại càng khó khăn hơn nữa. Cúc Hoa là một trong nàng tè thư đài những trâm anh, gia giáo, đàn bà của một quan liêu tri phủ. Duy nhất lần gặp gỡ nam giới hàn sinh hiếu học tập tên Phạm Công sinh sống cùng mẹ ở chòi lá ngay sau trường học, nữ đã mang lòng cảm mến, trao tặng ngay chàng cuốn sách như một lời yêu thì thầm kín. Phái nữ yêu con bạn chàng tất cả chí, hiếu thảo với bà mẹ già, duy trì gìn lề giáo gia phong mặc dù phận nghèo cơ cực. Tuy thế quan tri phủ cha nàng lại một mực gả nàng tại một nơi “môn đăng hộ đối”. Nỗi lòng biết ngỏ thuộc ai, Cúc Hoa từ kia mang trọng điểm bệnh.

 

Quan tri phủ lo ngại cho bệnh dịch tình con gái, lại nghe tín đồ to nhỏ tuổi xa ngay sát về chuyện Cúc Hoa gặp mặt gỡ Phạm Công nên cho rằng chàng đã sử dụng lời ngon tiếng ngọt dỗ dành nàng. Ông cho vời Phạm Công và chị em đến chất vấn. Cúc Hoa sinh sống trong nghe được sự tình ngay lập tức ra giãi bày hết nỗi lòng âm thầm kín bấy lâu nay. Ép dầu nghiền mỡ ai nỡ ép duyên, bà mẹ của Cúc Hoa yêu đương con, hơn nữa bà nghĩ cho tình cảnh của ck ngày trước cũng xuất thân từ phận hàn sinh cơ cực, đâu khác đại trượng phu Phạm Công thời buổi này là mấy, cần đã xác định cuộc hôn nhân không môn đăng hộ đối này. Tuy nhiên thân phụ nàng vẫn nhất định phản đối. Cuối cùng, ông không thể cách nào khác rộng là để cho nàng đem Phạm Công nhưng lại tuyệt tình, xua đuổi hai fan đi một nơi thật xa.

 

Dù nghèo nhưng mái ấm gia đình Phạm Công Cúc Hoa thật đầm ấm.

 

“Sáng trăng trải chiếu nhì hàng

Bên anh gọi sách, bên cô bé quay tơ.”

 

Ánh đôi mắt họ chú ý nhau chan chứa mọi yêu thương. Rồi họ cũng có với nhau được một gái, một trai.

Bạn đang xem: Cải lương

 

Kinh đô mở hội thi, kén người tài ra góp nước. Dù hai con còn nhỏ tuổi nhưng Cúc Hoa thương ông xã bao năm mài bút rèn kinh, nay lúc may sẽ đến, cô gái quyết trọng điểm giục đàn ông khăn gói lên đường. Chị em cắt mái tóc của bản thân bán đi để đưa tiền cho ông xã xuôi kinh. Phạm Công sử dụng dằng chưa muốn đi thì thiếu nữ đã kỹ càng sắp sẵn đến chàng tương đối đầy đủ hành trang bội bạc tiền. Cơ hội đó Nghi Xuân chỉ mới hai tuổi, Tấn Lực mới tròn một tháng.

 

Đường lên tởm ứng thí xa xôi, các kỳ khoa cử kéo dãn dài liên miên, năm tháng mong ngóng đăng đẵng, ngấm thoát đã gần mười năm trôi qua. Cúc Hoa một tay sắm sửa tảo tần, nuôi dạy dỗ hai nhỏ khôn lớn bởi những điều giỏi lẽ phải, còn nàng trung trinh một dạ đợi chồng.

 

Ngày Phạm Công đậu Trạng Nguyên vinh quy trở về, mái ấm gia đình sum họp sum vầy trong tiếng cười trẻ thơ và trong góc nhìn chứa chan biết bao nhiêu tình, mặc dù qua bao năm xa cách không thể vơi đi bên cạnh đó nặng thêm mến nhớ.

 

Nhưng trong thời điểm qua vày lao trung ương lao lực, Cúc Hoa sẽ mang căn bệnh trong tín đồ từ thời gian nào ko biết. Nàng ngày một yếu dần dần và hình như chính cô bé cũng tiên lượng được mình không qua khỏi. Trên nệm bệnh, đàn bà vẫn đòi Phạm Công chuyển cho thiếu phụ rổ may để kịp xong xuôi tấm áo mang lại hai con. Chàng nghe lòng khổ sở biết mấy khi nhìn fan vợ yêu quý hình hài ngày một héo mòn tuy thế tình mến thì bao la như trời biển. Nàng lo hai con từ phía trên không được sinh sống trong tình thương, sự bảo bọc của mẹ, yêu đương Phạm Công không người share vui buồn, yêu cầu trước thời gian lâm thông thường đã ân hận thúc chàng về sau đi thêm bước nữa.

 

Giây phút chị em nhắm mắt xuôi tay cũng là lúc Phạm công nhận chiếu chỉ của vua không nên đi dẹp loạn Hung Nô. Chàng chỉ từ kịp hỏa táng nàng, với theo hài cốt trên sống lưng mà xuất phát ra biên thùy. Nghi Xuân, Tấn Lực còn trong cỗ tang phục, đầu quấn vành sô trắng, khóc la lẫn trong mặt hàng quân ngũ. Tướng Hung Nô mặc nghe tiếng khóc của nhị đứa trẻ, rồi nghe mẩu chuyện thương tâm cần đã cồn lòng mến thương cho tình cảnh mái ấm gia đình Phạm Công. Hắn chợt nhận ra cuộc chiến mà hắn theo đuổi từng nào năm qua làm nên bao cảnh tiết chảy đầu rơi, làm cho biết bao gia đình ly tán. Hắn tự nguyện đầu hàng.

 

Phạm Công chiến thắng trận trở về. Nghe theo lời trăn trối ngày làm sao của Cúc Hoa, chàng quyết định tục huyền cùng Tào Nương. Tuy vậy chẳng bao thọ sau, triều đình thấy chàng có tài năng liền lệnh đại trượng phu đi trấn ải miền Cao bằng xa xôi. Định bụng đi trước xem cố gắng nào rồi vẫn đón các bạn theo sau, Phạm Công khuyên nhủ hai nhỏ ở lại cùng người mẹ kế.

 

Nhưng hỡi ôi, đại trượng phu đã lầm lúc tin lời Tào Thị, một người đàn bà ích kỷ chỉ nghĩ đến niềm hạnh phúc của riêng rẽ mình. Quý ông đi chỉ được ít lâu, bà ta ở trong nhà đã gian díu với một người lũ ông khác, rồi đày đọa Nghi Xuân, Tấn Lực bắt làm việc đau khổ còn hơn đầy tớ trong nhà.

 

“Mấy đời bánh đúc bao gồm xương

Mấy đời dì ghẻ mà lại thương bé chồng”

 

Nhớ cha trấn quanh đó biên ải xa xôi, lưu giữ vòng tay chị em hiền ngày nào dịu nhàng chăm sóc từng miếng ăn uống giấc ngủ. Nghi Xuân, Tấn Lực lúc này không không giống gì nhị đứa trẻ mồ côi, thậm chí là còn tệ hơn thế nữa nữa khi ngày ngày nhận ra toàn các lời nhiếc mắng đay nghiệt, các vố roi trường đoản cú người chị em kế bất lương nhẫn tâm.

 

May sao tất cả Trần Bảnh, một người giúp việc giỏi bụng cùng trung thành, đang dẫn hai mẹ trốn đi. Cơ mà ở đời mọi người giỏi thường lại quá nghèo. Chú Bảnh dù cố rất là nhưng cũng cần yếu lo cho hai cháu được đủ đầy.

 

Nhưng mặc dù no dù đói, hễ gồm gì Nghi Xuân, Tấn Lực đều mang lại trước chiêu tập mẹ. Cúc Hoa tuy vẫn thác tuy vậy hồn vẫn còn đấy vương vấn dương trần. Con gái vẫn dõi theo cách hai con, xót xa biết mấy khi thấy hai bé tuổi còn quá thơ ngây ngô mà phải chịu những cơ rất đắng cay. Gần như đêm khi hai nhỏ khóc vùi vào giấc ngủ mặt mộ mình, con gái hiện ra ôm chúng nó vào lòng, lau gương mặt lấm lem lớp bụi đường của Tấn Lực, chải lại mái tóc rối bời đến Nghi Xuân. Chẳng biết đó có phải là mơ không, tuy nhiên với Nghi Xuân, Tấn Lực thì chính là những tích tắc ấm áp, hạnh phúc nhất lúc sáng ra trên đôi gò má con trẻ thơ còn đọng lại đều giọt nước mắt lung linh của bà mẹ hiền.

 

Trong một lần hiện nay về, thiếu nữ đã để lại bức trung tâm thư viết mang lại Phạm Công. Tỉnh giấc dậy, Nghi Xuân, Tấn Lực một lòng khăn gói khởi thủy tìm cha. Rồi cũng mang đến một ngày Phạm Công trở về. Chàng gục mặt mộ Cúc Hoa, xuất hồn đến cõi âm binh tìm nàng. Như ý được Tề Thiên Đại Thánh giúp, Cúc Hoa đã được cứu vớt sống về bên dương trần. Tào Thị gặp mặt lại Phạm Công toan bày mưu dối gạt đấng mày râu nhưng dựa vào Trần Bảnh đứng ra làm chứng, ruột gan xảo quyệt đó đã trở nên vạch trần.

 

Đúng như câu nói “ở hiền gặp mặt lành”, niềm hạnh phúc lại quay trở lại với mái ấm gia đình Phạm Công Cúc Hoa sau từng nào năm sóng gió.

Xem thêm: Những Bài Tập Giúp Bắp Chân Và Đùi Thon Gọn Trong 1 Tuần Không Cần Dụng Cụ

Nghi Xuân, Tấn Lực ôm chầm lấy người mẹ ngỡ như một giấc mơ. Giọt lệ trùng phùng lăn dài trên má, dẫu vậy trong khóe đôi mắt ai nấy đều lấp lánh lung linh niềm vui.